Nhớ quá phải làm sao đây

Có người từ lâu nhớ thương biển

Ngày xưa biển xanh, không như bây giờ biển là hoang vắng…

Có người hẹn tôi tới phương trời… biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng

Biển luôn là thế… đứng trước biển thật con người nhỏ bé quá. Tình em nhỏ bé quá…

Nhớ quá. Phải làm sao đây?

Ước mơ của em. Mục tiêu của em.

Có người từ lâu nhớ thương biển
Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng
Lời tôi nhỏ bé, tiếng gió thét cao, biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn, biển xưa đã cạn
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lòng với tôi.

Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau, hóa kiếp mây ngàn, cô đơn biển cạn.

Có người hẹn tôi cuối phương trời
Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm, biển không lên tiếng
Đời tôi nhỏ bé trước những khát khao, biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái
Sóng ru não nề, hải âu không về
Vắng em trên đời, biển thầm than khóc ngàn lần với tôi.

Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau, hóa kiếp mây ngàn, cô đơn biển cạn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Xem nhiều nhất

%d bloggers like this: