:)

Giữa bề bộn cuộc sống, người ta vô
tình lãng quên nhau.. .]
- Để rồi khi bối rối với niềm đau, người
ta giật mình nhớ ra nhau tồn tại :”)

phụ nữ luôn phức tạp

Luôn có một sự thật đằng sau câu nói
“Em đùa đấy”
.
.
Luôn có một ẩn ý đằng sau câu
nói”Em ko biết”
.
… .
Luôn có một cảm xúc mãnh liệt đằng
sau câu nói “Em ko quan tâm”
.
.
Luôn có một ý định đằng sau câu
“Tùy. thế nào cũng đc”
.
.
Luôn có một mong muốn khi em im
lặng
.
.
Và luôn có một nỗi đau khi nói “Ko
sao. E vẫn ổn mà”♥♥

Nhân mã ngày 4 ;))

Nếu như nói Nhân Mã là những người của các hoạt động xã hội vui chơi giải trí, thì Nhân Mã sinh ngày 4/12 là người hướng ngoại nhất trong các Nhân Mã. Họ tích cực, chủ động và… thích thú với những thử thách mà họ gặp phải.

Những Nhân Mã này cực kì thích hợp để làm bạn đồng hành trong những chuyến du lịch, họ nhanh nhẹn, khỏe khoắn, phản ứng nhanh, lại yêu mạo hiểm, có họ bên cạnh, các cung khác không phải lo lắng gì nhiều.

Ưu điểm của Nhân Mã sinh ngày 4/12 là sự mạnh mẽ trong cách sống, sự kiên cường trong ý chí, sự hoàn thiện trong năng lực lãnh đạo và sự mạo hiểm trong tư tưởng của họ.

Tuy nhiên cũng cần chú ý, những Nhân Mã này khá chuyên quyền độc đoán, không tin tưởng người khác lắm. Nhiều khi còn không tự lượng sức, ôm đồm quá nhiều trách nhiệm vào mình ;) )

Nói “giọng” của người Sài Gòn

Giọng nói người Sài Gòn không sang trọng, điệu đà như giọng người dân đất Bắc, cũng chẳng trầm lắng, thanh thanh như tiếng Huế Thần Kinh, cái giọng Sài Gòn đi vào tai, vào lòng, vào cách cảm, và nỗi nhớ nhung của người Sài Gòn lẫn dân miền khác bằng sự ngọt ngào của sông nước Nam Bộ, bằng cái chân chất thật thà của truyền thống xa xưa, và bằng cả cái “chất Sài Gòn” chảy mạnh trong từng mạch máu người dân Sài Gòn. Đi đâu, xa xa Sài Gòn, bỗng dưng nghe một tiếng “Dạ!” cùng những tiếng “hen, nghen” lại thấy đất Sài Gòn như đang hiện ra trước mắt với những nhớ thương…

Có dạo đọc trong một bài viết về Sài Gòn – Gia Định của nhà văn Sơn Nam, có thấy ông viết giọng Sài Gòn, cũng như văn hóa và con người Sài Gòn là một sự pha trộn và giao thoa đến hợp nhất của nhiều nơi. Đó là những người Chăm bản địa, những người khách Hoa, những người miền Trung đầu tiên đến đất Gia Định…Từ đó hình thành một loại ngôn ngữ vừa bản địa, vừa vay mượn của những người đi mở đất…

Giọng người Sài Gòn được xem là giọng chuẩn của miền Nam, cũng như giọng người Hà Nội được xem là giọng chuẩn của người miền Bắc. Giọng chuẩn tức là giọng không pha trộn, không bị cải biến đi qua thời gian. Như nói về giọng chuẩn của người Hà Nội, người ta nói đến chất giọng ấm nhẹ, khi trầm khi bổng, khi sắc khi thanh, và chẳng ai phủ nhận người Hà Nội nói chuyện rất hay và “điêu luyện”. Cái “điêu luyện” ấy như thuộc về bản chất của người Hà Nội mà chỉ người Hà Nội mới có được. Nếu nói là người Việt Nam nói như hát, thì đúng ra chỉ có người Hà Nội là “nói như hát” mà thôi, họa chăng chỉ có giọng Huế của người con gái Huế trầm tư mới cùng được ví von thế…Người Sài Gòn thì khác, giọng Sài Gòn cũng khác. Không ngọt ngào …mía lùi như một số người dân Tây Nam Bộ ven vùng sông nước mênh mang chín rồng phù sa, không nặng nề cục mịch như người miền Đông Nam Bộ nóng cháy da thịt, giọng người Sài Gòn cũng ngọt, nhưng là cái ngọt thanh hơn, nhẹ hơn. Đó là chất giọng “thành thị” đầy kiêu hãnh của người Sài Gòn, chẳng lẫn vào đâu được mà dù người khác có bắt chước cũng khó lòng. Dường như qua nhiều năm cùng với đất Gia Định – Sài Gòn phù hoa trong nhịp sống, trong đổi mới và phát triển, thì giọng nói của người Sài Gòn cũng trở nên “cao sang” hơn. Dù vậy, có cái “thanh” của một vùng đất một thời là thủ phủ Nam Bộ, nhưng cũng chẳng mất đi đâu cái mộc mạc không bỏ được của cái gốc chung Nam Bộ.

Giọng người Sài Gòn nói lên nghe là biết liền. Ngồi nghe hai người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau ở một quán nước, bên đường hay qua điện thoại, dễ dàng nhận ra họ. Cái giọng không cao như người Hà Nội, không nặng như người Trung, mà cứ ngang ngang sang sảng riêng…Mà điều đặc biệt trong cách người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau là mấy từ “nghen, hen, hén” ở cuối câu… Người miền khác có khoái, có yêu người Sài Gòn thì cũng vì cách dùng từ “nghen, hen” này. Khách đến nhà chơi, chủ nhà tiếp. Khách về, cười rồi buông một câu “Thôi, tôi dìa nghen!” – Chủ nhà cũng cười “Ừ, dzậy anh dìa hen!”. Nói chuyện điện thoại đã đời, để kết câu chuyện và cúp máy, một người nói “Hổng còn gì nữa, dzậy thôi hen!” “thôi” ở đây nghĩa là dừng lại, kết thúc, chấm dứt gì đó. Hai đứa bạn nói chuyện cùng nhau, bắt gặp cái gì vui, quay đầu sang đứa kế bên “Hay hén mậy?” bằng giọng điệu thoải mái…

Giọng người Sài Gòn đôi khi diễn đạt cùng một câu nói, nhưng lại bằng nhiều cung bậc giọng điệu khác nhau lại mang ý nghĩa khác nhau. Đám nhỏ quậy, nghịch phá, người chị mắng, giọng hơi gằn lại và từng tiếng một, có chút hóm hỉnh trong đó “Dzui dzữ hen!”. Đám bạn cùng tuổi, ngồi chơi chung, cười đùa, một người nói giọng cao cao vui vẻ “Dzui dzữ hen!”…Người Sài Gòn có thói quen hay “đãi” giọng ở chữ cuối làm câu nói mang một sắc thái khác khi hờn giận, khi đùa vui như “Hay dzữuuu”, “Giỏi dzữưưu…!” Nghe người Sài Gòn nói chuyện, trong cách nói, bắt gặp “Thôi à nghen” “Thôi à!” khá nhiều, như một thói quen và cái “duyên” trong giọng Sài Gòn.

Người Sài Gòn nói chuyện, không phát âm được một số chữ, và hay làm người nghe lẫn lộn giữa âm “d,v,gi” cũng như người Hà Nội phát âm lẫn các từ có phụ âm đầu “r” vậy. Nói thì đúng là sai, nhưng viết và hiểu thì chẳng sai đâu, đó là giọng Sài Gòn mà, nghe là biết liền. Mà cũng chẳng biết có phải là do thật sự người Sài Gòn không phát âm được những chữ ấy không nữa, hay là do cách nói lẫn từ “d,v,gi” ấy là do quen miệng, thuận miệng và hợp với chất giọng Sài Gòn. Ví như nói “Đi chơi dzui dzẻ hen mậy!” thì người Sài Gòn nói nó… thuận miệng và tự nhiên hơn nhiều so với nói “Đi chơi vui vẻ hen!”. Nói là “vui vẻ” vẫn được đấy chứ nhưng cảm giác nó ngường ngượng miệng làm sao đó.

Người Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung, có thói quen dùng từ “dạ” khi nói chuyện, khác với người miền Bắc lại dùng từ “vâng”. Để ý sẽ thấy ít có người Sài Gòn nào nói từ “vâng”. Khi có ai gọi, một người Sài Gòn nói “vâng!” là trong dáng dấp của câu nói đó có giọng đùa, cười cợt. Khi nói chuyện với người lớn hơn mình, người dưới thường đệm từ “dạ” vào mỗi câu nói. “Mày ăn cơm chưa con ? – Dạ, chưa!”; “Mới dìa/dzề hả nhóc? – Dạ, con mới!”… Cái tiếng “dạ” đó, không biết sao trong cảm giác nghe của một người Sài Gòn với một người Sài Gòn thấy nó “thương” lạ…dễ chịu mà gần gũi, nhẹ nhàng mà tình cảm lắm lắm. Cảm giác nó thật riêng so với những nơi khác. Nghe một tiếng “dạ” là biết ngay tên này là dân miền Nam cái đã rồi hẳn hay.

Một người miền khác, có thể là Bắc hoặc Trung, diễn tả một khoảng thời gian ngắn vài ngày thì nói “Từ bữa đó đến bữa nay”, còn người Sài Gòn thì nói “Hổm nay”, “dạo này”…người khác nghe sẽ không hiểu, vì nói chi mà ngắn gọn ghê. (Lại phát hiện thêm một điều là người Sài Gòn hay dùng từ “ghê” phía sau câu nói để diễn tả một sắc thái tình cảm riêng. Tiếng “ghê” đó chẳng hàm ý gì nhiều, nó mang ý nghĩa là “nhiều”, là “lắm”. Nói “Nhỏ đó [” nghĩa là khen cô bé đó lắm vậy.) Lại so sánh từ “hổm nay” với “hổm rày” hay nghe ở các vùng quê Nam Bộ, cũng một ý nghĩa như nhau, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau. Nghe người Sài Gòn dùng một số từ “hổm rày, miết…” là người Sài Gòn bắt chước người miền sông nước vậy. Nhưng nghe vẫn không trái tai, không cảm thấy gượng, vì trong người Sài Gòn vẫn còn cái chất Nam Bộ chung mà.

Tiếng Sài Gòn là thế đó, nếu bạn giả giọng Sài Gòn nói chuyện, dù có giống cách mấy mà bỏ quên mấy tiếng đệm, mấy tiếng Sài Gòn riêng riêng này thì đúng là… “bạn hông biết gì hết chơn hết chọi!”

(st)

 

không thoải mái

Mình là mình cứ thấy ghét cay ghét
đắng các mụ bỏ rơi đứa con của mình
nghe x-(.
Ko thể tha thứ, cảm thông gì hết.
@**: em đơn giản chỉ ghét cái việc vô
trách nhiệm như trên
A, anh có thể đồng cảm với bà mẹ vô
trách nhiệm, nhưng em thì ko. có vậy
thôi mà sao anh lại nghỉ chơi em :( (
Từ xưa, mỗi lần ra hn, anh là ng em
muốn gặp nhất. 10 năm trc là vậy, đến
năm ngoái vẫn vậy. và giờ vẫn vậy.
:( ( :( (
Tệ hại! Em thấy tệ hại vô cùng. em ko
nói chuyện nhiều với anh, nhưng anh
là ng anh mà em yêu quý. em thật ko
vui, buồn bực, ức chế, và dù buồn, dù
đi tìm những món ăn ngon để ăn, vẫn
ko cảm thấy ngon miệng _ _!
Aaaaaaaaa vẫn chưa ổn, ko dc, ko dc
rồi… aaaaaaa

Promise

Tình hình là. .. mình mê tiền kinh khủng
T.T
Và có hẳn Cái kế hoạch thỏa mãn sự
mê tiền của mình…
Muốn tặng cho bố mẹ một căn nhà.
Cám ơn vì đã sinh con ra,
Cám ơn vì đã nuôi nấng, cưng chìu,
yêu thương con, đứa con bướng bỉnh
này,
Cám ơn vì đã ko bao giờ chịu buông
con ra, dù… mạng con lớn khắc chế
nên bố mẹ ko làm ăn dc,
Cám ơn bố, vì có những lúc, con đang
mơ màng, bố đến bên đầu giường bẹo
má, rồi chậc lưỡi “con nhỏ bướng bỉnh
này… “
Cám ơn mẹ, vì những yêu thương mẹ
dành cho 2 đứa, dẫu biết tính mẹ hay
dỗi, cục mịch và ko hề nhạy bén,
nhưng hề gì so với tình yêu lớn lao mẹ
giành cho tụi con.
Ấy, con mê tiền, con muốn kiếm thật
nhiều tiền, để dành tặng cho bố mẹ
điều bố mẹ chưa thực hiện dc. là khát
khao, của con đó, tuy chẳng đáng là gì
so với những gì con nhận dc. Nhưng,
là lời hứa của con…
Và cũng là mơ ước của con…
… từ nhiều năm trước.

Ba và con

Con yêu dấu…
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con
Gái
… Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con
Gái
Dù cho Hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con
Gái
Dù Con thấy tâm hồn mình trống trải,
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1
nơi…
Ba không thể cùng Con đi suốt cuộc
đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là cái câu Ba chẳng muốn nghe.
Đừng bắt Ba tìm giúp một nửa của
mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con
yêu.’,
Ba yêu dấu..
Con hứa…
Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến
tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con
Một người bình thường biết tôn trọng
Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy
vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin
Một người bình thường không quá
thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên
chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường
Con
Một người bình thường có những tật
xấu con con
Để có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên
Một người bình thường không có quá
nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm
gửi
Người không bao giờ khiến Con phải
tức tưởi
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua
Một người bình thường nhưng biết lo
xa
Không để Ba phải bận tâm về Con gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.
Một người bình thường đủ để nhấc
Con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.
Một người bình thường đủ để thay đổi
Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người
khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh
vác
Những chông chênh, nghịch cảnh
trong đời…
Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa
vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh…
“Em không thể sống nếu thiếu anh”
Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói
Người ta cười, cho lời Con như sương
khói
Nhưng đó là lời hứa… của Con gái với
Ba

hehe

Òh, mình biết mình hỏng phải tuyệt
sắc zai nhân gì, nhưng mình biết vẫn
có khối đứa ganh tị với mình đó :) ) .
Chẳng qua là mình làm gì mình thích,
đi những đâu mình muốn, hễ ghét thì
ghét, mừ hễ yêu thì yêu thương lắm
lắm luôn.
Mình là mình, hong đẹp nhưng
độc :) ). .. bạn nào ganh tị thì cứ việc,
hong cần phải xoắn :) ) <=== "trích từ
câu: sao phải xoắn – mượn từ những
ng nào đó" :D

Đọc, và ngẫm nghĩ

Mình ko thích chuyện chưa hành động
gì mà đã đầu hàng rồi. Mình ghét cái
việc cam chịu và ngoan ngoãn nghe lời
ng khác như một con chó con…
Mình biết mình là con ngựa bất kham
(nhân mã rất là tự do và phóng
khoáng mà). .. dù hành động có thất
bại đi nữa, thì tự bản thân biết đã cố
gắng hết sức.
Tình cảm cũng vậy. Tại sao 2 ng yêu
thương nhau lại nhút nhát câm lặng, ai
cũng ko dám mở miệng hay hành
động? lo sợ chuyện gì? để rồi 30 năm
sau ngậm ngùi hối tiếc khi biết ra sự
thật, rằng mình đã tự phán “game
over” cho mình trc khi bắt đầu mở
màn.
Chút điên loạn sau khi đọc một mẫu
truyện ngắn…
Yêu thương mà, ko dám vượt qua bản
thân mình thì sao có thể cầu mong
một tia hạnh phúc, dù rằng cơ hội có
dc rất mong manh…

Sài gòn đó, tặng anh trai, và những đứa con xa sg…

Yêu Sài Gòn, từ cát, từ bụi, từ gió, từ
đất, từ những con người, những quán
ăn vỉa hè ven đường, trong hẻm nhỏ…
từ những đại lộ, những con đường trải
dài hai hàng cây tít tắp.. .
Sài Gòn có bệt, có Phùng Khắc
Khoan…
Sài Gòn có những món ăn học trò, cực
kỳ vặt, có phá lấu ở khắp nẻo đường,
có cá viên, bánh xèo nam bộ, soup
cua…
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở…
Sài Gòn sao có thể thiếu ng? những
con người Sài Thành chan hòa, phóng
khoáng, nhiệt tình, yêu những tình yêu
nồng nàn, thương những tình cảm da
diết… ko che đậy đến kín đáo, nhưng
ng Sài thành cũng có những khoảng
lặng rất riêng tư…
Ai đã và đang ở Sài Thành đều là ng
Sài thành… đều hòa mình trong dòng
ng, cùng ánh sáng đèn rực rỡ… Sài
Gòn muôn sắc màu…
Tóm lại, yêu quá Sài Gòn ơi…

Previous Older Entries

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.